Thứ ba, 03/10/2017 | 08:00 GMT+7

Cảm động chuyện mẹ chồng đưa nàng dâu đi chữa vô sinh

Vất vả về đường con cái nhưng những người phụ nữ này lại rất may mắn khi có mẹ chồng cảm thông, yêu thương coi như con đẻ. Các mẹ sẵn sàng bỏ hết công việc, tiền bạc để đồng hành cùng con dâu trên hành trình “tìm con”.

Biến cố sau hôn nhân

Nhìn đứa con 5 tháng tuổi bụ bẫm đang say giấc, chị Nguyễn Thu Phương (28 tuổi, Vĩnh Phúc) không giấu nổi những giọt nước mắt hạnh phúc. Bởi bé là trái ngọt sau 5 năm kiên trì chạy chữa của chị cùng mẹ chồng. Chị nói: “Nếu không có mẹ, chắc gì tôi đã có hạnh phúc ngày hôm nay”.

Chị Phương kể, chị lập gia đình năm 22 tuổi, cưới xong, vợ chồng chị được bố mẹ cho ra ở riêng, anh chị làm kinh doanh buôn bán nên thu nhập khá ổn định. Tuy nhiên, một năm sau ngày cưới, vợ chồng chị vẫn không có tin vui. Họ hàng, làng xóm tưởng anh chị kế hoạch nên ai cũng động viên, thúc giục, khiến chị buồn phiền và suy sụp nhiều hơn.

Không ít lần, chị giục chồng đi khám, nhưng anh cứ lần lữa và nói: “Bệnh tật gì mà khám, cứ thư thư. Nhiều cặp vợ chồng hơn 10 năm mới có con thì sao, mình mới có chừng đó đã ầm ĩ lên rồi”.

Khi đó, chị Phương chỉ biết nghẹn ngào. Chị nhớ lại: “Mấy ngày thấy tôi không đến chơi, mẹ chồng liền gọi điện bảo tôi sang có việc. Bà cũng thẳng thắn nói với tôi bà rất lo lắng vì chồng tôi là con trai trưởng nên nhất định cả hai phải đi khám. Bà cũng hứa sẽ khuyên nhủ chồng tôi, để anh cùng đến viện kiểm tra. Nhờ có mẹ chồng, mà chồng tôi mới gật đầu chấp nhận cùng vợ đến bệnh viện. Kết quả khám, bác sĩ kết luận tôi kinh nguyệt không đều, buồng trứng đa nang nên rất khó có con”.

Từ ngày nhận kết luận từ bác sĩ, chồng chị Phương bắt đầu có thái độ không tốt đối với vợ, mọi lỗi lầm anh đổ hết lên đầu chị. Có những lúc, căng thẳng lên đến đỉnh điểm, chị định ly hôn, nhưng mẹ chồng một mực ngăn cản.

Mẹ chồng luôn bên cạnh động viên, an ủi - Ảnh internet.

Bà nói: “Còn nước còn tát, vợ chồng là nghĩa trăm năm, sao có thể nói buông là buông được”.

Cũng chung hoàn cảnh như chị Phương, nhưng chị Nguyễn Thị Hòa (40 tuổi, Thái Nguyên) còn lận đận về đường con cái hơn. Anh chị lấy nhau hơn 10 năm nhưng không thể có con. Ban đầu gia đình nhà chồng đổ lỗi do chị. Chị tủi hờn không biết làm sao vì bị gắn cho từ xót xa “cau điếc”, “không biết đẻ”.

“3 năm sau ngày cưới mà vẫn không có được mụn con, tôi đã thuyết phục chồng cùng đi khám để còn có hướng điều trị. Thật không ngờ tôi chỉ bị rối loạn nội tiết còn nguyên nhân chính gây sự hiếm muộn là do chồng tôi mắc chứng tinh trùng yếu.

Khi biết nguyên nhân, chồng nhất mực đòi ly hôn nhưng tôi không chịu. Còn mẹ chồng đã hiểu ra mọi chuyện, không trách móc tôi nữa. Bà đã cùng tôi động viên chồng và đồng hành cùng vợ chồng tôi đi khắp nơi chữa bệnh. Dù không thể hỗ trợ về kinh tế nhưng bà tâm lý, một mực bênh con dâu”, chị Hòa tâm sự.

Những bà mẹ chồng có một không hai

Những lời động viên đúng lúc của mẹ chồng đã khiến chị Phương cảm động. Chị khóc khi nhớ lại những tháng ngày cơ cực đó: “Mẹ lên kế hoạch đưa tôi đi khắp các bệnh viện. Nhìn nỗ lực của bà mà nhiều lúc dù tuyệt vọng và mệt mỏi nhưng tôi thật sự không dám từ bỏ. Thậm chí, bà còn đến tận nhà mẹ đẻ tôi để nhờ tác động, giúp tôi có được một tinh thần thoải mái nhất. Mẹ bảo, việc của tôi là chỉ cần theo bà đi chữa bệnh, còn chuyện kinh tế, hay những lời bàn tán của thiên hạ cứ để bà lo”.

Mỗi lần đi viện, chị Phương cùng mẹ chồng phải dậy từ 3h sáng để kịp chuyến xe. Chi phí thực hiện IUI (thụ tinh nhân tạo) rất tốn kém nhưng mẹ chồng chị không hề kêu ca. Vất vả và tốn kém là vậy nhưng cả hai lần đi viện làm thụ tinh nhân tạo của chị Phương đều thất bại. Thấy con dâu buồn, mẹ chồng chị Phương không bao giờ nhắc đến chuyện con cái trước mặt, mà chỉ âm thầm bên cạnh động viên.

“Có lần, một người anh em họ xa mách thuốc của một bà lang chữa vô sinh hiếm muộn trên Sơn La, mẹ chồng tôi đã lặn lội tìm tới tận nơi. Bà sắc thuốc rất cẩn thận và bắt hai vợ chồng tôi uống." - chị kể.

Thuốc mẹ chồng chị lấy rất khó uống, chính vì thế mà nhiều lần chị Phương lẳng lặng đổ thuốc đi. Khi phát hiện ra, mẹ chồng chị chỉ bảo: “Thuốc đắng dã tật con ạ”, vậy là chị lại tiếp tục uống từng bát thuốc mà mẹ chồng tận tay sắc. Không chỉ lấy thuốc, chị Phương còn được mẹ chồng chăm sóc bồi bổ, bà dành những gì tốt nhất cho con dâu mình.

“Trời không phụ lòng người, sau nhiều nỗ lực, cuối cùng gia đình tôi vỡ òa hạnh phúc khi bác sĩ thông báo tôi có thai được hơn 1 tháng. Rồi những chuỗi ngày sau đó lại là sự tận tụy chăm lo của mẹ chồng, bà lo cho tôi từng miếng ăn. Tuy nhiên, vì sức khỏe yếu nên tôi đã sinh non, con phải nằm lồng kính. Nhìn mẹ chồng ngược xuôi chăm con, chăm cháu mà tôi không kìm được nước mắt. Nhờ có mẹ mà hiện tại mẹ con tôi đã khỏe mạnh được về nhà", chị Phương xúc động.

Còn với chị Hòa, vì chồng chị ngại đi lấy thuốc nên trách nhiệm dồn hết lên cho mẹ chồng. “Bà thấy ai mách thuốc gì cũng tìm đến để mong con trai mình khỏe mạnh, con dâu có tin vui. Rồi, bà đi khắp các bệnh viện để tìm thêm hy vọng. Nhưng, kết quả 3 năm vẫn là con số không tròn trĩnh. Khi không có tiền, bà sẵn sàng đi vay mượn để hỗ trợ các con.

Sau quãng thời gian dài đằng đẵng, tưởng như không còn hy vọng, tôi đã mang bầu. Sợ ảnh hưởng đến cháu, bà bắt tôi ở nhà để bà chăm. Ngày ngày, một mình bà lo lắng hết mọi việc từ cơm nước đến giặt giũ. Có lần tôi bị động thai, bà xuống tận Hà Nội để cắt thuốc bổ... Nhìn mẹ chồng tất bật, tôi thương mẹ lắm”, chị Hòa nhớ lại.

Dù thế, sự lo lắng của mẹ chồng chị Hòa vẫn chưa được bù đắp khi thai được 3 tháng thì chị bị ra máu, kết quả là chị lại “lỡ duyên” được làm mẹ. Thấy con dâu khóc, mẹ chồng chị cũng không cầm nổi những giọt nước mắt đau xót. Nén nỗi đau, bà ôm lấy con dâu mà thì thầm, an ủi. Bà nói, bà không trách móc hay oán thán gì con dâu. Chị Hòa nói với chúng tôi, đến nay đã được hơn 10 năm, mẹ chồng chị đã đi khắp các thầy lang, bệnh viện để cầu cứu. Chị biết, hành trình này sẽ con dài nhưng có mẹ chồng bên cạnh chị vững tin hơn.

Mai Thu

Bí kíp phòng thân cho nam giới khi phải  uống bia rượu

 

Nguồn: nguoiduatin.vn