Thứ bảy, 11/07/2020 | 08:48 GMT+7

Tận cùng khốn khổ, bà ngoại gần 80 tuổi nuôi đàn cháu mồ côi cha mẹ

Mẹ qua đời sớm, ba chị em Trần Hoài Thương (SN 2003), Trần Thị Thanh (SN 2010) và Trần Văn Thành (SN 2012) bỗng trở thành trẻ mồ côi. Không cha, không mẹ mà tuổi đời còn quá nhỏ, các em phải phụ thuộc hoàn toàn vào người bà già yếu gần 80 tuổi. Khóc con cạn nước mắt, xót cháu mòn mỏi thân già, song bà Nguyễn Thị Nhọ dù tuổi cao sức yếu vẫn cố nuôi dạy các cháu, dù chỉ là rau cháo qua ngày...

Bà Nhọ luôn đau đáu về tương lai sau này của đứa cháu nhỏ.

Đầu bạc khóc đầu xanh, gánh thêm tương lai đàn cháu nhỏ

PV ĐS&PL đã có mặt tại đội 8, xã Cát Quế, Hoài Đức, Hà Nội để được sẻ chia cũng như lắng nghe những tâm sự nhói lòng của bốn bà cháu đáng thương này.

Dáng người nhỏ bé, bà Nhọ tất tả chạy ra mở cổng và hồn hậu mời chúng tôi vào tránh nóng. Ít tiếp xúc với người lạ và tỏ ra ngại ngùng nhưng mấy đứa nhỏ vẫn lễ phép khoanh tay chào chúng tôi.

Lặng nhìn quanh căn nhà, những thứ đáng giá nhất chỉ là chiếc giường cũ bộ bàn ghế ọp ẹp đã sờn màu. Mặc vội cái áo đã rách gấu, sờn vai, bà Nhọ rót chén nước mời chúng tôi.

Nhìn dáng người nhỏ bé cùng nét tinh anh còn lại, không ai nghĩ rằng người bà ấy đã bước sang cái tuổi “xưa nay hiếm”. Lặng lẽ thở dài, bà tâm sự trong 4 người con, bà thương nhất cô con gái Trần Thị Thịu (SN 1965) là đứa con thứ hai và cũng là cô con gái duy nhất trong số 4 người con: “Con gái tôi sức khỏe yếu lại đi làm trong miền Nam nên mãi đến năm 39 tuổi mới lấy chồng. Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng chẳng bao lâu, chồng lại bỏ đi theo người khác. 7 năm sau, con gái tôi đi bước nữa và có thêm một bé gái và một bé trai”.

Dường như, số phận và ông trời muốn thử thách lòng người khi người chồng thứ 2 cũng qua đời vì đau yếu để lại người vợ và mấy đứa con thơ. Cực chẳng đã, bốn mẹ con đành dắt díu nhau về sống ở nhà ngoại.
Kể từ ấy, bà Nhọ cùng người con gái cố gắng làm lụng đủ mọi nghề để trang trải cuộc sống. Dù gặp muôn vàn khó khăn nhưng bà Nhọ vẫn rất vui vì chứng kiến những đứa cháu của mình lớn lên từng ngày.

Niềm hạnh phúc ấy của bà không kéo dài lâu, bi kịch tiếp tục giáng xuống gia đình bất hạnh. Khổ đau chồng khổ đau, khốn khó chồng khốn khó. Chị Thịu cũng qua đời vì bạo bệnh để lại một đàn con thơ dại không cha, không mẹ. Chứng kiến đôi vai run lên nhè nhẹ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, chúng tôi có thể hiểu được những khổ ải mà bà Nhọ phải gánh chịu trong suốt những năm qua.

Cố nén lại nỗi đau, hít một hơi thật dài, bà tâm sự: “Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, tôi đau đớn vô cùng. Nhưng mọi sự đã rồi, con đã ra đi, tôi vẫn phải cố gắng gượng để lo liệu mọi việc cho chu toàn và làm chỗ dựa cho các cháu”.

Căn nhà đơn sơ của bà Nguyễn Thị Nhọ.

Nửa tháng mới dám mua 30 nghìn thịt xay để các cháu ăn cho đỡ thèm

Kể từ khi người con gái không may qua đời, gánh nặng kinh tế đè nặng lên đôi vai của người bà gầy yếu. Ở cái tuổi xế chiều, một bên mắt không còn nhìn thấy gì, bà Nhọ cảm thấy bất lực trước gánh nặng cơm áo, gạo tiền.

“Nhà nghèo mà tôi lại tuổi cao, sức yếu, kiếm đâu ra tiền để nuôi cháu. Ngày ngày, tôi chỉ có thể nấu cho các cháu ăn mì tôm, mì gạo để có thứ lót dạ. Ăn nhiều đến nỗi các cháu tôi không nuốt nổi vì ngán”, nghĩ về các cháu, bà Nhọ không cầm được nước mắt.
Bước vào căn bếp của gia đình, tim chúng tôi như bị bóp nghẹt. Bữa trưa của bốn bà cháu không có gì khác ngoài rau. Trên mâm cơm, chỉ có một nồi cơm nguội, hai bát rau. Tuyệt không thấy chút thịt cá nào.
Bà Nhọ cho biết, dù các cháu rất thèm được miếng thịt, con cá thế nhưng cũng phải tiết kiệm lắm. Dăm bữa, nửa tháng mới dám mua 30 nghìn thịt xay để các cháu ăn cho đỡ thèm.

Chứng kiến em Thanh dù đã 10 tuổi nhưng cô bé khá gầy gò chỉ bằng đứa trẻ 6, 7 tuổi, chúng tôi cảm thấy xót xa vô cùng. Đáng lẽ, ở độ tuổi này, em phải được ăn ngon, mặc đẹp nhưng số phận trớ trêu khiến em không có được tình thương của bố mẹ. Có lẽ, hiểu được hoàn cảnh của gia đình, em trầm tính và suy nghĩ chín chắn hơn các bạn đồng trang lứa.

Hàng ngày, sau khi đi học về, em không đi chơi với các bạn mà chỉ quanh quẩn ở nhà nhặt rau, quét dọn, đỡ đần bà ngoại. Lau nhẹ giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt, bà Nhọ cho biết, nhà nghèo, không có tiền chăm cháu, đã có vài người đến ngỏ ý trả tiền và muốn nhận một cháu về nuôi nhưng bà quyết không cho.

Bà khẳng định, dù nghèo đói đến đâu, bà cháu đùm bọc nhau, có gì ăn nấy chứ quyết không “bán cháu”: “Tôi không tưởng tượng được đến ngày tôi “khuất núi” bọn trẻ sẽ sống ra sao. Nhưng dù sau này có như thế nào tôi cũng mong muốn chị em chúng nó đùm bọc nhau, chứ thực sự tôi không thể yên tâm đưa cháu cho người khác. Tôi còn sống được ngày nào vẫn sẽ cố gắng hết sức nuôi các cháu ăn học đầy đủ”. Dù nghe bà Nhọ nói một cách cứng cỏi, song chúng tôi hiểu rằng, bi kịch số phận của bốn bà cháu sẽ vẫn còn đeo bám bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền. Âu cũng là một kiếp người...

Đàm Linh - Phương Ly

Bài đăng trên ấn phẩm tạp chí in Đời sống & Pháp luật số thứ 3 (108)

 

Nguồn: NĐT