Chủ nhật, 08/12/2019 | 20:29 GMT+7

Diễn viên Hùng Thuận: Tôi có niềm đam mê riêng, năng lượng riêng với nghệ thuật

Thành công với vai An trong phim Đất Phương Nam, con đường nghệ thuật của diễn viên Hùng Thuận không nhờ đó mà thuận lợi hơn. Ngược lại, anh khá chật vật để trụ lại với nghề. Thế nhưng, hơn ai hết, anh hiểu được nếu không đóng phim, không diễn kịch cuộc sống của bản thân sẽ vô cũng tẻ nhạt.

Diễn viên Hùng Thuận trong phim Muôn kiểu làm dâu.

Tham gia gameshow kiếm thêm thu nhập

Hiện tại, nhiều nghệ sĩ, diễn viên phải làm thêm nhiều công việc để trang trải cuộc sống. Không biết anh có chịu chung tình cảnh như thế không?

Hiện tại, diễn viên đang có rất ít phim để tham gia nên đa số đều chuyển qua làm thêm một công việc khác. Hầu như, 80% nghệ sĩ, diễn viên đều bán hàng online, làm thêm những công việc khác để trang trải cuộc sống, nuôi nghề. Tôi cũng không thể tránh khỏi. Thực sự, bây giờ làm nghề rất khó, không phải như 10 năm trước. Nghệ sĩ phải tự làm thêm mọi thứ để tự duy trì niềm đam mê nghệ thuật.

Tình hình khó khăn chung nhưng chắc anh phải vất vả hơn đồng nghiệp khi còn phải lo cho gia đình, điều kiện công việc cũng không thuận lợi?

Tất nhiên, tôi cũng gặp nhiều khó khăn hơn. Tôi còn gia đình, có con... nhưng đó là chuyện bình thường của cuộc sống, của một người đàn ông. Tôi chẳng than vãn, bởi tôi đang được làm công việc yêu thích để lo cho cuộc sống gia đình. Như vậy, tôi đã may mắn hơn những người phải làm công việc mà họ không yêu thích.

Hạnh phúc của tôi là mỗi ngày được xách balo đi diễn kịch hàng đêm, quay phim, hóa thân thành các nhân vật yêu thích. Dù công việc diễn xuất không bao nhiêu tiền nhưng vẫn giúp tôi giữ lửa cho nghề và học hỏi các anh chị khác.

Ngoài các công việc trái nghề, anh còn tham gia game show để tìm nguồn thu nhập khác cho bản thân. Thế nhưng, dư luận không đánh giá cao việc nghệ sĩ tham gia gameshow. Anh có chạnh lòng không khi khán giả bảo nghệ sĩ tham gia gameshow để tìm kiếm cơ hội nổi tiếng trở lại?

Hiện tại, gameshow chiếm sóng phần lớn các chương trình trên truyền hình, nghệ sĩ có thêm một nơi để tham gia kiếm thêm thu nhập. Ngày xưa gameshow rất ít, chủ yếu phim truyền hình thôi. Tôi chẳng thấy chạnh lòng gì hết. Người nghệ sĩ hạnh phúc nhất khi còn được mọi người quan tâm, còn được yêu mến và được các nhà sản xuất để ý đến, mời tham gia chương trình.

Gameshow nói khó không khó, dễ cũng không dễ, khác hoàn toàn với phim truyền hình, đôi khi không diễn được trong gameshow. Khán giả yêu thích con người thật của nghệ sĩ. Ở gameshow, tôi có thể “chặt chém”, quậy chút xíu, khác với cái tôi của diễn viên trên phim. Tôi thấy cũng hay mà.

Trên trường quay gameshow, sự ưu ái ngôi sao đang thu hút khán giả thể hiện rất rõ ràng. Khi bản thân đã qua thời, bước vào thế giới đó, anh có cảm thấy hụt hẫng?

Nếu nói về sự hụt hẫng, ngày xưa, sau khi nhóm nhạc tan rã, tôi có hụt hẫng chút xíu. Thế nhưng, sau này, khi đi làm nghề, tôi cảm thấy chuyện đó rất bình thường. Với tính chất nghề nghiệp của tôi, khán giả luôn yêu thích sự mới mẻ, xem truyền hình thấy mặt mình nhiều quá họ cũng thấy nhàm chán. Những nghệ sĩ tài năng vẫn còn đó nhưng mà thời qua bắt buộc cũng phải chịu thôi, “Trường Giang sóng sau xô sóng trước”.

Tính chất công việc đã như vậy rồi, nghệ sĩ phải chịu đựng được điều đó, phải biết được mình đang ở đâu, đang ở vị trí nào, khán giả yêu thích ra sao,... bắt buộc mình phải chấp nhận. Nghệ sĩ phải tự nhận ra điều đó chứ không có ai đứng trên cao mãi.

Hùng Thuận tham gia phụ diễn ở chương trình Ơn giời, cậu đây rồi! khá nhiều. Có phải anh đang định hướng bản thân phát triển theo hướng hài kịch?

Riêng về khả năng hài hước, thực tế, tôi cũng khá vui tính. Tôi mang tính cách của mình lên sân khấu. Với một số vai diễn phản diện, khi hóa thân, tôi thích tính cách nhân vật phải pha trộn thêm một chút hài hước để khán giả xem kịch, phim không bị khó chịu với nhân vật. Tôi muốn mang tiếng cười xen lẫn giữa cái ác, khán giả vừa khóc vừa cười vừa ghét thì mới có nhiều cung bậc cảm xúc.

Với phim truyền hình, tôi ít được mời đóng vai chính. Lúc trước, tôi cũng cảm thấy rất hụt hẫng, sau này thì thấy rất bình thường. Trong một phim không phải đóng vai chính mới được mọi người yêu thích, có những vai chính không có đất diễn cũng sẽ bị nhàm chán. Với những vai đang đảm nhận, tôi muốn pha một chút gì đó nhẹ nhàng và cho người xem cảm giác không nhàm chán với nhân vật.

Thế nhưng, vai diễn nào anh cũng pha lẫn tiếng cười, hài hước vào thì có thành một màu không?

Tôi nghĩ, cũng phải tùy tính cách nhân vật như thế nào. Không phải lúc nào cũng hài, thời điểm thích hợp thì mình tung ra những câu đắt giá, không phải lúc nào cũng quăng miếng vô tội vạ. Khi xem kịch bản, xác định được tính cách nhân vật, tôi sẽ hướng tính cách nhân vật theo tư duy nào cho hợp lý và đưa miếng hài cũng phải hợp lý với nhân vật đó. Lúc nào cũng hài sẽ trở thành tấu hài, nhân vật cà giỡn và không có chiều sâu.

Khó tìm được một vai diễn hay ở thời điểm hiện tại

Anh có mệt mỏi không khi mọi người nhắc đến anh đều nói về việc ngày xưa, anh có vai diễn An trong Đất Phương Nam quá thành công, còn bây giờ mãi vẫn chưa tìm được vai diễn ghi dấu ấn riêng?

Thực sự, vai diễn đó mãi là dấu son trong cuộc đời tôi. Cho tới giờ, tôi không còn mệt mỏi với chuyện đó đâu. Nếu ai yêu mến tôi và có xem qua chương trình Gương mặt thân quen thì sẽ thấy tôi đã cố gắng hết sức.

Còn vấn đề tại sao tôi mãi không nổi giống như ngày xưa, tôi nghĩ, trong nghề này phần trăm may mắn quyết định nhiều lắm. Khi may mắn đến với mình, vai diễn hợp với mình, mình nhận được bộ phim yêu thích thì tất nhiên sẽ thành công.

Quan trọng, cơ hội và may mắn trong nghề vẫn chưa đến. Tôi vẫn đang chờ đợi sự đột phá. Tôi cũng đang dự định làm kênh YouTube, khoảng tháng Mười Hai này sẽ cho ra những tập đầu tiên. Tôi làm dạng Vlog nhưng Vlog của tôi sẽ khác hoàn toàn với các bạn khác. Hy vọng tôi sẽ ghi được dấu ấn đặc biệt. Kênh của tôi mang tính văn minh, hình ảnh đẹp.

Nhiều ngôi sao nhí khi trưởng thành không thành công với con đường nghệ thuật, đều chọn rẽ sang lối khác. Anh thì không, mặc kệ lận đận, tại sao?

Tôi nghĩ, cũng khó nói lắm. Tôi yêu thích đặc thù công việc của người diễn viên. Đó là học hoài không hết, không nhàm chán như các công việc có tính chất lặp lại, không phải đối diện máy vi tính, văn bản, tài liệu... Diễn viên với mỗi vai diễn đều có tính cách khác nhau, được đi đây đi đó...

Khi diễn xuất, tôi tìm được mình trong niềm đam mê đó, được hóa thân vào nhân vật này nhân vật khác, xử lý những tình huống muôn màu của đời sống.

Tôi có một niềm đam mê riêng, năng lượng riêng với nghề. Tôi cảm thấy niềm đam mê của mình được đặt đúng chỗ.

Với vai diễn An trong Đất Phương Nam, anh trải qua không ít khó khăn, trải nghiệm thực với nghề. Vậy mà, anh vẫn không sợ nghề mà quyết theo đuổi?

Thời điểm đó, tôi lại không biết nghề là gì. Lúc đó, mẹ và các cô chú trong đoàn làm phim hướng dẫn cho tôi từng chút một. Thế nên, khi quay phim đó, tôi cảm thấy rất thoải mái, giống như rong chơi. Thực chất, tôi diễn cũng như không diễn, nói chung làm những gì đứa con nít 11 tuổi cảm thấy như vậy đúng, như vậy là được.

Cuộc dạo chơi lại thành công ngoài mong đợi nhưng khi anh thực sự tâm huyết với nghề lại thiếu may mắn. Quả thật, đời và nghề khá nghiệt ngã với anh chăng?

Thời gian đó, phim truyền hình ít, tất cả phim của hãng TFS làm rất chỉn chu. Họ làm hơn 100% sức lực từ con người cho đến kịch bản đều rất hay. Phim hay từ kịch bản đến từng câu thoại.

Hiện tại, phim truyền hình bị công nghiệp hóa, các đài đều sản xuất phim, kênh giải trí quá nhiều, cho khán giả nhiều lựa chọn. Muốn có một phim hay phải có đầu tư thật cao, nhưng các phim lại đang được đầu tư một cách nửa vời. Như mọi người đều biết, phim bây giờ từ kịch bản đã khó có một kịch bản hay. Không có kịch bản hay sao có một bộ phim hay và nghệ sĩ tìm sao ra một vai diễn hay.

Như vậy, cơ hội tìm kiếm một vai diễn để đời thực sự quá khó khăn ở thời điểm hiện tại?

Bây giờ, phim truyền hình ở TP.HCM đang rất ít, cơ hội tìm kiếm vai diễn hay cũng khá khó khăn. Bởi vậy, khi có bất kỳ vai diễn nào, tôi đều phải làm sao cho hay lên để cho khán giả thấy mình có lao động với vai diễn, chứ không phải đến phim trường rồi thoại y chang kịch bản. Tuổi nghề của người diễn viên căn cứ vào cách làm việc của mình tại phim trường.

Thời đại công nghiệp hóa, phim truyền hình phải có tiến độ quay nhanh hơn. Trước đây, một bộ phim 30 tập sẽ được quay trong vòng 6 tháng, có khi cả năm, còn bây giờ, với số tập đó, chỉ quay trong 2 tháng, cao lắm 2,5 tháng. Diễn viên chuyên nghiệp mới nuôi được cảm xúc và có khả năng làm việc với tiến độ đó.

Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện!

Ngọc Lài

Bài đăng trên ấn phẩm báo in Đời sống& Pháp luật số 195

 

Nguồn: NĐT