Thứ bảy, 27/06/2020 | 19:28 GMT+7

“Người chết” 15 năm trở về lại lĩnh án tù, nghẹn ngào dặn “mẹ hãy đợi con về”

Dương theo người quen đi làm thuê ở các tàu cá trên biển. Nhiều năm mất liên lạc, gia đình cứ ngỡ Dương đã chết nên lập bàn thờ thờ cúng. 15 năm trôi qua, Dương trở về. Niềm vui chưa tròn môi, gia đình lại nhận được tin, Dương đối mặt với tội Giết người, trở về nhà trốn…

“Người chết” 15 năm trở về lại lĩnh án tù, nghẹn ngào dặn “mẹ hãy đợi con về” - ảnh 1


Bị cáo Dương tại phiên tòa. 

Trở về sau 15 năm được thờ cúng

Buổi chiều giữa tháng 6/2020, trong phòng xử án của TAND TP.Đà Nẵng, ông Phạm Văn H. (SN 1959, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre), đưa mắt nhìn con trai là Phạm Văn Dương (SN 1981) đứng trước bục bị cáo vì phạm tội Giết người. Mắt ông đỏ hoe nhưng không một giọt nước nào rơi. Ông kể, thuở còn trẻ, tham gia cuộc chiến biên giới Tây Nam. Hơn 200 đồng đội lần lượt ngã xuống. Ông là người hiếm hoi trở về. Di chứng chiến tranh, trong người ông vẫn còn vết đạn. Mỗi khi trái gió trở trời, cơn đau lại ập đến. Sau đó, ông lập gia đình với bà Nguyễn Thị B.. Vợ chồng ông sinh được 6 người con, trong đó, Dương là con trai cả. Đau đớn, ông có 2 cô con gái bị tàn tật vì chất độc màu da cam.

Ông đi làm thuê, giữ các vuông tôm để lấy tiền nuôi con. Người cha từng đặt rất nhiều hy vọng vào con trai cả. Thế nhưng, chỉ học hết lớp 8, Dương xin nghỉ. Không lâu sau, Dương xin theo chân người quen làm thuê ở các tàu cá trên biển.

“Những tháng đầu, nó còn gọi điện, viết thư về. Sau đó, những cuộc gọi thưa dần, thư cũng không còn nữa. Ba năm trôi qua, không 1 thông tin. Tôi và gia đình cứ ngỡ, nó đã chôn xác ở biển nên lập bàn thờ hương khói. Tôi lấy ngày nó đi để làm ngày giỗ. Mỗi năm, cứ đến ngày giỗ, vợ tôi lại khóc. Riêng tôi nước mắt đã rơi quá nhiều cho đồng đội, cho các con bị chất độc da cam, nỗi đau mất con trai nên không còn để khóc nữa”, ông H. nghẹn đắng chia sẻ.

15 năm trôi qua gia đình vẫn tin chắc Dương đã chết. Đầu 2019, Dương trở về trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Cả gia đình vui mừng, làm mâm cơm cảm ơn gia tiên và dọn bàn thờ, hạ di ảnh của Dương xuống. Vợ nói với ông: “Nỗi canh cánh lớn nhất của tôi suốt nhiều năm qua là không thể tìm được xác của con. Bây giờ, con đã trở về. Tôi mong nó sẽ bình an đến cuối đời”.

Thế nhưng, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì 2 ngày sau, gia đình ông hoảng hốt khi cán bộ công an xã và Công an quận Sơn Trà đến thông báo Dương đã phạm trọng tội, phải dẫn giải ra TP.Đà Nẵng phục vụ công tác điều tra. Vợ ông bị bệnh tim, ngất xỉu khi hay thông tin này.


Ông H. hiu hắt: “Từ đó đến nay, tôi chưa một lần được gặp Dương. Tôi cũng mong được vào trại tạm giam thăm nó...”. Im lặng giây lát, ông nói tiếp: “Nhưng, gia đình tôi khó khăn quá! Nhà lại xa nên giờ cha con mới có thể gặp, tại phiên toà này”.

Chỉ mong được nhìn con trước khi nhắm mắt xuôi tay

Đứng sau bục bị cáo, Dương trình bày, làm nghề đi biển ở các tàu cá. Gần nhất, Dương làm thuê cho 1 chủ tàu người Quảng Ngãi. Sau thời gian dài lênh đênh trên biển, tàu cập cảng cá Thọ Quang, quận Sơn Trà. 23h ngày 11/1/2019 Dương cùng bạn thuyền là anh Nguyễn Quang N. và 1 người bạn ngồi nhậu. Trong lúc nhậu, giữa Dương và anh N. có đùa giỡn qua lại. Anh N. dùng tay đấm sượt qua gò má phải của Dương khiến bị cáo bực tức, đứng dậy, bỏ ra phía sau đuôi tàu đi vệ sinh.

Tại đây, Dương thấy có con dao nên nảy sinh ý định sử dụng nó để trả thù anh N.. Nghĩ là làm, Dương cầm dao quay lại chỗ nhậu chém vào vùng đầu khiến anh N. gục xuống sàn tàu. Mặc dù nạn nhân không còn khả năng chống cự, bị cáo vẫn tiếp tục vung dao... Sau khi gây án, Dương vứt con dao và đôi dép của mình tại hiện trường, bỏ trốn về nhà.

Theo kết luận giám định của trung tâm Pháp y TP.Đà Nẵng, anh N. bị đa chấn thương, chấn thương sọ não, vết thương vùng mặt, vùng cổ... Tỉ lệ tổn thương cơ thể do thương tích gây nên là 26%. Phiên toà hôm ấy, anh N. xin xử vắng mặt. Trước đó, ông H. đã bồi thường cho anh 20 triệu đồng. Anh N. có đơn xin giảm án cho bị cáo và không yêu cầu bồi thường gì thêm. Riêng Dương, giọng run run thừa nhận: “Bị cáo biết mọi tội lỗi do mình gây ra. Tất cả vì cơn giận tức thời và trong người đã có hơi men. Rất may, anh N. còn sống. Nếu bị hại không qua khỏi thì có lẽ, suốt đời này, bị cáo sẽ hối hận, cắn rứt lương tâm mà chết thôi”. Khi được nói lời sau cùng, Dương cho biết: “Hơn 1 năm ngồi trong trại tạm giam, bị cáo suy nghĩ rất nhiều. Thông qua phiên toà, cho bị cáo xin lỗi anh N. dù anh ấy không có mặt. Tiếp theo, bị cáo xin lỗi cha mẹ, người thân”.

Đại diện VKSND đề nghị mức án 6 đến 7 năm tù cho Dương. Giờ nghị án, vị kiểm sát viên đến bên Dương căn dặn: “Tôi biết hoàn cảnh của anh. Cha mẹ anh đã trải qua quá nhiều đau đớn. Mẹ anh cũng đau ốm nặng. Anh hãy cải tạo thật tốt để có thể về đoàn tụ cùng cha mẹ”. Trong khi đó, ông H. ngồi bên, xoa, nắm tay Dương: “Mẹ con lại ốm, đường xa quá không ra được. Bà ấy gửi lời hỏi thăm sức khoẻ con và nhờ nhắn, có ước muốn duy nhất là có thể nhìn thấy con trở về trước khi chết. Đây cũng là điều mong muốn nhất của cha. Con xa cha mẹ lâu quá rồi. Đừng làm cha mẹ thất vọng nữa nhé!”. Dương rơm rớm nước mắt: “Con xin lỗi!”...

HĐXX nhận định, hành vi của Dương là đặc biệt nghiêm trọng, phải cách ly khỏi xã hội một thời gian để có sức răn đe, giáo dục. Tuy nhiên, tòa cũng xem xét các tình tiết giảm án như thành khẩn khai báo, đã bồi thường thiệt hại, gia đình có công với cách mạng, bị hại có một phần lỗi... nên tuyên phạt 7 năm tù giam về tội Giết người.


“Mẹ hãy đợi con về”

Phiên tòa khép lại, Dương theo chân công an lên xe bít bùng về trại tạm giam. Ông H. luống cuống chạy theo, xin được ôm con. Ông dặn: “Đừng trách cha mẹ vì không vào trại giam thăm con được nhé. Cha mẹ ở nhà đợi con”. Dương ôm chặt lưng còng của người cha: “Con chưa 1 ngày làm tròn đạo hiếu thì làm sao dám trách cha mẹ. Cha nhớ giữ gìn sức khoẻ. Cha nhắn lại với mẹ giúp con. Con nhớ mẹ. Và mẹ hãy đợi con trở về”.

Huy Cường

Bài đăng trên ấn phẩm tạp chí in Đời sống & Pháp luật số 100

 

Nguồn: Nguoiduatin.vn