Chủ nhật, 16/02/2020 | 13:30 GMT+7

Hơn 24 giờ lạc trong rừng sâu, 2 đứa trẻ thoát hiểm ngoạn mục

Cả đêm nằm bên bờ suối, Hà không dám ngủ, cứ ôm chặt anh trai. Tiếng kêu của chim, thú văng vẳng tiếng nước chảy, nửa tỉnh nửa mơ, chân tay bủn rủn vì đói, vì mệt vì sợ. Trong đêm tối giữa rừng sâu, 2 cậu bé ôm chặt nhau khóc gọi mẹ, gọi cha...

Hai cháu bé được tìm thấy trong rừng sau hơn 24 giờ đồng hồ tìm kiếm.

Giận vợ, đưa 2 con vào rừng sâu

Hơn 3 ngày sau khi được người dân cùng lực lượng chức năng tìm thấy khi bị lạc trong rừng sâu, em Nguyễn Tuấn Huy (SN 2009) và em trai là Nguyễn Tuấn Hà (SN 2012), trú tại thôn Đăng, xã Thọ Điền, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh vẫn chưa hết bàng hoàng, sợ hãi. Tuy sức khỏe đã ổn định nhưng hỏi đến chuyện bị lạc phải ở một đêm trong rừng sâu, cả hai anh em vẫn run người. Đối với 2 cậu bé, ký ức đêm đó giống như một cuộc chiến “sinh tồn” bởi có những lúc muốn xỉu đi vì kiệt sức nhưng tia hy vọng bố sẽ tìm thấy khiến 2 anh em tiếp tục gắng gượng.

Đó là buổi chiều 4/2, một buổi chiều sẽ không thể quên được trong suốt cuộc đời của cậu bé 11 tuổi cùng em trai chỉ mới lên 8. Do mâu thuẫn với vợ, người cha là anh Nguyễn Xuân Thắng (SN 1982, trú xã Thọ Điền, huyện Vũ Quang) đưa 2 con trai bỏ vào rừng.

Đến khuya cùng ngày không thấy chồng và con về nhà, chị Nguyễn Thị Thơ (SN 1984, mẹ của 2 anh em Huy) cuống cuồng trình báo công an cùng người thân. Đến 4h sáng mùng 5/2, anh Thắng trở về trong tình trạng mệt mỏi, hoảng loạn. Mọi người cố gắng trấn an tinh thần cho anh, sau một lúc anh mới nhớ lại và cho biết, khi vào đến rừng, con trai kêu đói nên để lại 2 con quay ra mua sữa thì bị lạc không tìm thấy đường vào nữa.

Chị Thơ ngậm ngùi cho biết, gia đình chị có 4 người thì 3 người bị bệnh nặng. Huy vốn mắc chứng bệnh máu không đông, chị Thơ bị u não, còn anh Thắng bị bệnh thần kinh, khớp, gan và trĩ. Chỉ có em bé út Tuấn Hà nhanh nhẹn, khỏe mạnh. Thời gian gần đây, do áp lực gánh nặng gia đình, tiền chữa bệnh cho con không có, nợ nần chồng chất, đồng lương giáo viên mầm non của chị Thơ không đủ chèo chống nên anh chị xảy ra mâu thuẫn. Do đó, vào chiều 4/2, anh Thắng dẫn 2 con Huy và Hà đi vào rừng. Trên đường đi, Huy đói và mệt nên được bố cõng qua nhiều đoạn đường, dọc khe suối.

Thấy con kêu đói, anh Thắng để 2 con lại trong rừng rồi quay ra mua sữa, tuy nhiên, khi vào đến rừng thì trời bắt đầu tối dần, anh không nhớ địa điểm để các con ở đâu. Vốn mắc chứng bệnh về thần kinh, lúc này tâm trí anh trở nên hoảng loạn, người cha nghèo chạy dọc khe suối tìm con, nhưng không thể nhớ ở khu vực nào, anh cũng không biết đường trở về nhà.

Còn Huy và Hà đợi mãi không thấy cha vào đón, hai anh em ôm nhau vừa khóc vừa gọi tên cha, tên mẹ nhưng bất lực. Càng về đêm, trời càng lạnh, những hạt mưa xuân thêm nặng hạt. Huy mò mẫm hái được 2 cành lá chuối đưa cho Hà che lên đầu tránh mưa, rồi tiếp tục đi lên phía lùm cây bẻ thêm nhành lá rừng trải dưới đất để nằm.

Đêm đó, Huy mệt lả vì đói, sức khỏe lại yếu. Mặc dù mệt, nhưng Huy vẫn cố gắng không khóc, làm chỗ dựa cho em trai. Trong đầu cậu bé 11 tuổi lúc đó nghĩ rằng, không có cha ở đây, mình phải bảo vệ em, không để em sợ thú rừng, phải gắng vượt qua, nhất định cha sẽ quay trở lại tìm 2 anh em.

Cuộc chiến sinh tồn

Mưa lớn khiến bộ quần áo của 2 anh em ướt đầm đìa. Trời càng khuya càng lạnh, mưa, đói, sợ... khiến anh em Huy run lên bần bật. Cả đêm đó, 2 đứa trẻ không ngủ, cho đến khi trời bắt đầu hửng sáng. Hà bàn với anh trai đi dọc theo nước khe chảy xuống sẽ tìm được đường ra. Nhưng Huy không cho, vì sợ nước khe sâu, chảy mạnh nên 2 anh em vẫn ngồi bám lại lùm cây bên khe suối chờ cha vào tìm.

“Những lúc mệt, em muốn ngủ nhưng cố gắng mở mắt dậy trông Hà. Em sợ nếu ngủ em Hà sẽ đi lạc mất. Hôm đó, hai anh em ôm nhau cả đêm, em bẻ lá chuối cho Hà che rồi nằm dưới lùm cây gần khe suối. Đến sáng, Hà nói đi về theo dòng nước chảy xuống sẽ tìm được đường về, nhưng em không đi. Vì cha đã nói vào đón hai anh em, em tin cha sẽ vào nên ngồi đó đợi”, Huy kể lại.

Trong lúc 2 anh em Huy đang vật lộn, gắng gượng không ngủ để chờ cha mẹ tìm thấy ở trong rừng thì người mẹ ở nhà cả đêm thức trắng gọi người tìm tung tích con. Chị kể, bình thường 3 cha con đi đâu sẽ nói trước với chị, nhưng đến 22h cùng ngày, khi thấy chồng và con chưa về, chị sợ có chuyện không may nên điện báo cho lực lượng chức năng cùng hàng xóm đi tìm. Đêm hôm đó phải đến hơn 100 người đi tìm khắp nơi nhưng không thấy.

“Đến rạng sáng thì thấy chồng về một mình, tôi hỏi con đâu, nhưng anh lúc đó không nhớ gì hết, tâm trí hoảng loạn, người ướt, đầu còn dính bùn. Sau khi được bác sĩ trấn an tâm lý, anh Thắng bình tĩnh nhớ lại và vào rừng cùng mọi người tìm kiếm hai con”, chị Thơ kể lại.

Khoảng 9h30 ngày 5/2, sau rất nhiều nỗ lực, lực lượng chức năng tìm thấy anh em Huy và Hà đang ngồi bên khe suối trong tình trạng hoảng loạn, kiệt sức vì đói. Giờ phút đó, người mẹ òa khóc, chạy đến ôm các con.

“Huy sức khỏe yếu, tái xanh người, nói không nên lời. May mắn cháu không bị xây xước, mất máu vì cháu bị chứng máu không đông nên rất nguy hiểm. Mỗi tháng cháu phải ra viện Huyết học - Truyền máu Trung ương điều trị một lần. Về nghe 2 anh em kể lại đêm ngủ ở rừng mà tôi vẫn còn run, thật may khi 2 đứa vẫn bình an”, chị Thơ ngậm ngùi.

Theo tìm hiểu, gia đình chị Thơ có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn tại địa phương. Vốn đau ốm, bệnh tật triền miên, đồng tiền lương ít ỏi đi dạy không đủ trang trải cuộc sống cho 4 người trong nhà. Do chồng chị sức khỏe yếu, không làm được việc nặng, mỗi tháng chi phí tiền chữa bệnh cho cháu Huy lên đến gần 10 triệu đồng. Món nợ ngân hàng ngày càng lớn. Đến nay, tiền nợ chữa bệnh lên đến gần 100 triệu đồng chưa biết bao giờ trả hết.

Bác sĩ Nguyễn Văn Toại, Giám đốc bệnh viện Đa khoa huyện Vũ Quang chia sẻ, đêm hôm đó ông đã trực tiếp cùng người nhà, lực lượng công an, chính quyền địa phương vào tìm 2 cháu bị lạc ở rừng. Rất may mắn, 2 cháu bé chỉ bị kiệt sức, hoảng loạn chứ không ảnh hưởng đến tính mạng.

NGÂN HÀ

Bài đăng trên ấn phẩm báo in Đời sống & Pháp luật số 23