Chủ nhật, 29/03/2020 | 09:10 GMT+7

Hàng trăm người hiến máu giúp cô giáo bị ung thư sinh con bình an

Chỉ trong một buổi chiều, hàng trăm người đến viện Huyết học-Truyền máu Trung ương, sẵn sàng tình nguyện hiến máu để giúp cô giáo dạy tiếng Anh bị ung thư, đang mang thai ở những tuần cuối cùng, có thể “mẹ tròn con vuông”.

“Cơn bão” trước hiên nhà

Vợ chồng chị Lan trước khi ca mổ diễn ra.

Câu chuyện của người mẹ trẻ với cái tên Lưu Ngọc Lan (SN 1991), đột ngột nhận tin mình bị ung thư máu, trong khi đang mang thai ở tuần thứ 37, đã chạm đến hàng nghìn, hàng vạn trái tim.

Chị vốn là một giáo viên tiếng Anh vô cùng tâm huyết, và để lại nhiều ấn tượng đẹp trong lòng học trò, đặc biệt, ở Hà Nội, không ít học sinh đã trở nên thân thuộc với những giờ học online của cô giáo Ngọc Lan. Một cuộc sống vốn dĩ đang rất yên bình, ngày ngày livestream dạy tiếng Anh cho học sinh, tối tối trò chuyện với cô con gái đáng lớn lên từng ngày trong bụng mẹ, bỗng chốc bị xáo trộn hoàn toàn: Một “cơn bão” khắc nghiệt “nhăm nhe” trước hiên nhà.

Chỉ 3 ngày trước khi sinh, chị nhận tin “sốc”, biết mình bị ung thư máu. Nỗi sợ hãi ngay lập tức nhường chỗ cho sự bình tĩnh, chị Lan tự dặn mình không được phép gục ngã. Với sự lạc quan vốn có của một người phụ nữ hiện đại và tình yêu thương con vô bờ bến, chị kiên cường để chiến đấu với “con bão”, phải tìm cơ hội cho cô con gái bé bỏng sắp chào đời...

Bất cứ người phụ nữ nào khi sinh cũng đều mất nhiều máu, mà nguy cơ mất máu của Ngọc Lan còn cao hơn nhiều lần, khả năng cầm máu lại rất thấp. Các bác sĩ tiên lượng, chị cần truyền nhiều máu và chế phẩm máu cả trước, trong và sau ca mổ, nhưng do ảnh hưởng của dịch Covid-19, lượng máu dự trữ tại viện Huyết học-Truyền máu Trung ương tại thời điểm này không còn nhiều.

Ngày 19/3, cô giáo Lưu Ngọc Lan đã viết những dòng tâm sự trên mạng xã hội Facebook, kêu gọi mọi người đến hiến máu để chị có thể thực hiện ca mổ an toàn và đón con gái chào đời.

Ngay trong buổi chiều hôm ấy, hàng trăm người đã tình nguyện đến hiến máu, viện Huyết học-Truyền máu Trung ương đã tiếp nhận hơn 200 đơn vị máu, đủ cho ca mổ vào sáng hôm sau. Đó là những tình cảm đáng trân quý, những “món quà” mà người thân, bạn bè, học trò và cả cộng đồng dành tặng cho người mẹ trẻ kiên cường.

Bé Lan Chi đã chào đời bình an.

Đêm đó cũng là một đêm thao thức đối với người mẹ trẻ, chị chẳng ngại bộc bạch trên trang Facebook cá nhân: “Khi mình viết những dòng này là còn 8 tiếng trước cuộc phẫu thuật của mình, vào lúc 9h sáng mai. Ba ngày qua thực sự là một sự thay đổi lớn trong cuộc đời của mình. Đó là kể từ lúc mình đang hoàn toàn khỏe mạnh và biết được mình bị ung thư máu.

Dù đến bây giờ, mình vẫn chưa biết mình bị thể gì, nặng hay nhẹ, nhưng vấn đề lớn nhất là mình đang mang thai, em bé đã lớn, sắp đến ngày sinh và vấn đề nguy hiểm là mình cần đưa con ra và có thể tử vong vì mất máu. Đó là một ca mổ nguy hiểm. Mình nghĩ như vậy...”.

Sáng ngày 20/3, ca mổ đón cô con gái nhỏ của chị Lan chính thức diễn ra. Trước đó, tiên lượng ca mổ hết sức khó khăn do sản phụ có nguy cơ khó cầm máu do giảm tiểu cầu và các yếu tố đông máu, các bác sĩ của viện Huyết học-Truyền máu Trung ương đã hội chẩn với bệnh viện Phụ sản Trung ương và quyết định mổ lấy thai ngay tại Viện.

Sau hàng giờ căng thẳng, cuối cùng, người mẹ trẻ cũng đã tìm thấy cánh cửa để đón cô con gái đến với thế giới ngập tràn ánh sáng, màu sắc này một cách thành công.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi qua, từ lúc biết tin mình bị ung thư, đến khi thực hiện ca mổ thành công, sản phụ Lưu Ngọc Lan đã phải truyền hơn 40 đơn vị chế phẩm máu các loại. Cô con gái nhỏ chào đời trong niềm hạnh phúc của bố mẹ, ekip thực hiện ca mổ, và cả những người biết đến câu chuyện của mẹ Lan trong suốt mấy ngày qua... Ngày cô bé chào đời giống như một phép màu, cũng chính là ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/3.

Hành trình phía sau “cuộc đua với tử thần”

Rất nhiều học trò đã đến hiến máu giúp cô giáo Lan vượt qua “cơn bão”.

Trong lúc ca mổ đang diễn ra, phía bên ngoài cánh cửa, không ai sốt ruột bằng anh Nguyễn Tiến Dũng (28 tuổi), chồng chị Lưu Ngọc Lan, nhưng lúc này anh vẫn đang cố tỏ ra thật bình tĩnh. Trước giờ đưa vợ vào phòng mổ, anh vẫn luôn dặn dò, hỏi han xem chị có khó chịu ở đâu không, rồi xoa nhẹ lên má và nắm chặt bàn tay để tiếp thêm sức mạnh... Ai cũng nhìn thấy sự điềm tĩnh, cứng rắn ở người đàn ông này, đôi vai vững chắc là hình mẫu lý tưởng của trụ cột trong gia đình.

Cánh cửa phòng mổ bật mở, người chồng ấy đã không thể nén nổi những giọt nước mắt. Nước mắt của người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường thật chẳng dễ dàng rơi xuống, nhưng anh đã khóc, khóc vì lo lắng cho sự an nguy của vợ con, khóc vì phải bất lực đợi chờ, khóc vì hạnh phúc “vỡ òa” khi đón thiên thần nhỏ chào đời, và người vợ thân yêu đang hồi phục sau “cuộc đua với tử thần”.

Sau khi nắm chặt tay vợ và ngắm nhìn cô con gái trong niềm hạnh phúc dâng trào, anh Dũng xúc động chia sẻ trên trang cá nhân của mình:“Em bảo tôi rằng, chưa bao giờ em nhìn thấy tôi khóc!

Đúng vậy, em yêu tôi một người đàn ông, đàn ông theo đúng nghĩa như tôi hay nghĩ, 28 tuổi, tự lập từ nhỏ, quyết định mọi việc, trải qua quá nhiều biến cố cuộc đời làm tôi chai sạn hơn. Trái tim và lý trí ngang bằng nhau nên với tôi tất cả mọi chuyện đều có thể giải quyết được. Không có một con đường nào là không có ánh sáng.

Thế nhưng...Khi sự việc ập đến quá nhanh, bác sĩ bảo tôi rằng, em bị ung thư máu cấp tính rất nặng, lại còn có thai nhi lớn, rủi ro sẽ rất cao. Có thể mất tất cả! Tôi vẫn cố gắng kiên cường, vững chắc làm chỗ dựa cho em. Bình tĩnh xử lý mọi chuyện, công tác tư tưởng cho em. Thỉnh thoảng vẫn khóc một chút vì quá thương em. Em chỉ nhận ra khi mắt tôi đã đỏ...

Nhưng hôm nay, thực sự tôi đã phải trải qua cái quãng thời gian mà ai cũng gọi là dài nhất trong lịch sử. Mỗi phút trôi qua ngồi ngoài phòng mổ cảm giác dài như hàng giờ đồng hồ... Và rồi, thực sự tôi đã khóc, khóc trước mặt tất cả mọi người, khi nhìn thấy con mình. Cô con gái của chúng ta, con rất xinh và ngoan với đôi mắt và đôi môi chúm chím, cứ nhìn bố hoài.

Còn em nữa, và tôi lại ngồi hàng giờ lo lắng. Một tiếng dài như mười tiếng vậy. Và cuối cùng bác sĩ đã ra và nói em ổn. Tỉnh táo và có thể nói chuyện một chút cùng bác sĩ. Lúc đó, tôi biết, ở hiện tại... Đây là giây phút hạnh phúc nhất, hạnh phúc tột đỉnh!”.

Đó chắc hẳn sẽ là giây phút hạnh phúc không thể nào quên trong ngày Quốc tế Hạnh phúc của gia đình nhỏ này. Cái tên Nguyễn Ngọc Lan Chi mà anh đặt cho cô con gái không chỉ là một loài cỏ có sức sống bền bỉ, mãnh liệt và luôn mang lại may mắn, mà còn mang một ý nghĩa khác. Có lẽ, ít người để ý, cỏ lan chi còn có một tên gọi khác là lan mẫu tử, cái tên Lan Chi đã mang cả câu chuyện cảm động về ngày cô bé được sinh ra, ngày mẹ Lan đã trải quá cuộc “vượt cạn” sinh tử đáng nhớ!

Ngay sau khi nhìn thấy cô con gái chào đời bình an, chị Lan tiếp tục với hành trình chiến đấu của bản thân, chiến đấu với căn bệnh ung thư máu.

Cẩm Mịch

Bài đăng trên ấn phẩm báo in Đời sống & Pháp luật số 47

 

Nguồn: NĐT