+Aa-
    Zalo

    Bí ẩn lời nguyền sau mối tình loạn luân nơi rừng thiêng

    • DSPL

    (ĐS&PL) - Chiến tranh, và những lần cuồng bạo của thiên nhiên không xóa được “vết sẹo” trừng phạt của Giàng. Sự thèm khát khai phá “tài sản rừng” của con người đã bị lời nguyền trăm năm nay kìm hãm và khuất phục.

    Ch?ến tranh, và những lần cuồng bạo của th?ên nh?ên không xóa được “vết sẹo” trừng phạt của G?àng. Sự thèm khát kha? phá “tà? sản rừng” của con ngườ? đã bị lờ? nguyền trăm năm nay kìm hãm và khuất phục.

    t?nh-yeu-g?o?-t?nh/b?-k?ch-dau-long-cua-nhung-mo?-quan-he-loan-luan-a11204.html">Mố? tình loạn luân đầy oan trá?

    Buôn Mắp (thị trấn Ea Pốc, huyện Cư MNga, tỉnh Đắk Lắk) nằm tựa lưng vào đồ? Cư HLăm l?nh th?êng và huyền bí. Không khí hố? hả cho vụ mùa cà phê dường như nặng trĩu trên những ch?ếc gù?. G?à làng Y Ruê Mlô (67 tuổ?) rắn rỏ?, vạm vỡ. G?à cườ? vang kh? có ngườ? nhắc đến truyền thống văn hóa của dân tộc mình. Tổ t?ên của g?à s?nh ra ở buôn Mắp này, bao đờ? nay, sống cũng ở đây và chết cũng ở đây. Nhìn về đồ? Cư HLăm sừng sững bao trọn lờ? nguyền của các đấng thần l?nh, g?à Y Ruê không g?ấu nổ? n?ềm tự hào.

    Truyền thuyết kể rằng, đồ? Cư HLăm theo t?ếng Ê Đê, thì Cư có nghĩa là rừng, Lăm là loạn luân. Dịch đúng ra là rừng loạn luân hoặc rừng Đ?n - Hoan. Thuở đó, trong buôn có ha? anh em ruột là Y Đ?n và HHoan mồ cô? cha mẹ từ nhỏ. Yêu thương gần gũ?, ch?a ngọt sẻ bù? trong những lúc khó khăn, hoạn nạn đã kh?ến ha? anh em nảy s?nh tình cảm. Họ yêu nhau vượt qua g?ớ? hạn tình máu mủ, tình yêu kh?ến đất lở, đá mòn. Rồ? họ bị dân làng phát h?ện.

    Tình yêu ấy đã động chạm đến luật tục t?nh kh?ến của bản làng, kh?ến G?àng nổ? g?ận. Hộ? đồng g?à làng, chức sắc đã họp lạ? vớ? nhau quyết định trừng phạt thật ngh?êm khắc anh em Đ?n - Hoan. Bắt anh em Đ?n - Hoan phả? nộp phạt một con trâu trắng làm lễ tế thần l?nh và G?àng. Vì g?a cảnh khốn cùng, anh em Đ?n – Hoan không thể tìm đâu ra trâu trắng nộp phạt. Họ được ch?ếu cố cho làm lễ cúng bằng lợn trắng. Toàn bộ dân bản có mặt để chứng k?ến cảnh G?àng trừng phạt mố? tình loạn luân của ha? anh em mồ cô? Đ?n - Hoan.

    Trên một bã? đất trống dướ? chân cánh rừng g?à, lễ g?ết heo trắng tế G?àng d?ễn ra rầm rộ, ch?êng trống đánh ầm vang khắp vùng. Heo trắng bị quấn chặt bụng, quấn ha? chân chỉ để chừa ra ch?ếc thủ cốc. Heo trắng bị nướng trên đống lửa, g?à làng rạch bụng lấy bộ lòng làm sạch cúng lên thần l?nh. Ha? anh em Đ?n - Hoan bị tró? quỳ vào cây cột đóng g?ữa bã? đất trống. Lễ cúng đang d?ễn ra, đột nh?ên mây đen ùn ùn kéo về, sấm chớp g?ật lóe sáng cả bản.

    Một góc đồ? th?êng Cư HLăm.

    Con heo trắng bỗng nh?ên vùng dậy, kéo đứt bó dây cuốn quanh bụng, chồm ra khỏ? đống lửa đang hun. Heo trắng chạy vòng quanh bản làng, nó chạy đến đâu đất lở đến đó. Dân làng nháo nhào bỏ chạy nhưng không kịp, trong tích tắc vòng chạy của heo đã khoanh tròn d?ện tích đất bản. Đất ầm ầm rung chuyển, t?ếng la hét thất k?nh náo loạn. Toàn bộ con ngườ?, nhà cửa chứng k?ến lễ cúng G?àng hôm đó bị chôn vù?.

    Chứng tích của buổ? lễ cúng thần l?nh sau đó chỉ còn một bã? sình lầy. Ngườ? ta bước đ? trên đó, nước bập bùng không chạm đáy. Nh?ều thập kỷ trô? qua, đám sình lầy ấy không một a? dám kha? hoang trồng tỉa, nước trong vắt, mát lạnh nhưng tuyệt nh?ên không có một loà? cá s?nh sống. Sình lầy chỉ toàn là đỉa và vắt. Đỉa to bằng ngón tay ngón chân ngườ? lớn, lúc nhúc đen kịt.

    Ngườ? ta đ? làm rẫy gần đó, ngồ? nghỉ cách và? trăm mét còn nghe t?ếng lao xao của vắt bò trên lá khô. Khu rừng g?à không tên sau đó được đổ? thành đồ? Cư HLăm (rừng loạn luân), còn bã? s?nh lầy hoang hóa, bí ẩn tự nh?ên mà có ngườ? ta gọ? là Sình đỉa. G?à làng Y Ruê bảo, đỉa không tự nh?ên mà có, cá? gì cũng phả? có nguyên do của nó. Các đờ? g?à làng đ? trước đều đồn đoán rằng, đỉa là do hồn ma của dân làng ngày xưa từng chứng k?ến cảnh trừng phạt anh em Đ?n – Hoan.

    Lờ? nguyền Cư HLăm

    G?à làng Y Ruê kể rằng, bất cứ a? có ý đồ đen tố?, nhằm trục lợ? từ đồ? Cư HLăm đều phả? đền tộ?. Ngườ? nào tự ý vào rừng thì ngay lập tức bị lạc không b?ết đường ra, lạc và? ngày cũng có. Ngày xưa, ngườ? K?nh không quan tâm đến lờ? nguyền, tự ý vào chặt gỗ phá rừng, bỗng nh?ên từ trong hốc cây cổ thụ ANatônlôn (tên gọ? một loà? cây của ngườ? Ê Đê) bay ra những con đạ? bàng mỏ đen xòa cánh hung tợn.

    Đạ? bàng nhào xuống g?áng cặp mỏ nhọn hoắm vào đầu ngườ? lấy gỗ. Những cá? chết tức tưở? ngay g?ữa rừng xanh, một số ngườ? chạy được về nhà bị ám ảnh dẫn đến đ?ên loạn cả đờ?. R?êng bà con trong buôn làng, thì sức mạnh của lờ? nguyền đã thẩm thấu vào trong dòng máu từ thế hệ này qua thế hệ khác. Họ tôn sùng và sợ hã? vớ? đồ? Cư HLăm.

    A? lên đồ? chặt cây dù lớn dù nhỏ về làm nhà thì y như rằng, chỉ được ít hôm, ngô? nhà tự nh?ên cháy rụ? hoặc chẳng h?ểu lý do gì mà bị sập lún. Ngườ? nào săn bắn thú hoang trong rừng, về nhà không gặp ta? nạn cũng bị ốm l?ệt g?ường.

    G?à lấy dẫn chứng anh Y Ban Mlô, một hôm đ? lên đồ? tìm măng. Anh cứ đ? mả? m?ết trong rừng mà không ra được. Đến ch?ều tố? chạng vạng, ngườ? nhà không thấy anh về thì đổ xô đ? tìm. Họ phong tỏa khắp đồ? Cư HLăm, hú gọ? mả? m?ết đều bặt vô âm tín. Từ trong lòng đồ?, Y Ban nhìn thấy tất cả, anh nghe rõ t?ếng gọ? nhưng anh gọ? lạ? thì lạ? chẳng có a? nghe. Anh quay cuồng trong đó cảm g?ác như có một thế lực nào đó cản mắt, kéo chân và làm lu mờ tâm trí.

    Ngườ? nhà làm lễ cúng thần, đọc thần chú khẩn cầu G?àng g?ả? thoát cho đứa con đang mắc tộ? của bản được trở về nhà. Tự nh?ên, những hàng cây chắn đường trước mặt Y Ban mở ra thành con đường mòn, phía trước mặt có ánh sáng bìa rừng, Y Ban mừng rỡ chạy một mạch ra khỏ? rừng.

    G?à làng Y Ruê bật mí thêm, ngoà? câu thần chú thì còn một cách khác mà ngườ? đ? rừng có thể tự g?ả? thoát cho mình. Đó là tự xé rách một cách tay áo, buộc vào cành cây trong rừng rồ? đọc thần chú. Tô? ngỏ ý muốn b?ết câu thần chú đó như thế nào, thì g?à Y Ruê xua tay bảo: “Không t?ết lộ được đâu, đây là bảo bố? của dân làng mà. G?àng chỉ cho ngườ? của bản mớ? b?ết thô?”.

    Buôn Bắp được d? dờ? ra gần tỉnh lộ 8, gần hơn vớ? đồ? Cư HLăm. Dân bản sống ôn hòa, đoàn kết, được thần rừng che chở mang khí hậu tốt lành, mang đ?ềm may mắn quanh năm. G?à làng Y Ruê tự hào khẳng định đ?ều đó. Bở?, g?à ngh?ệm thấy, trong gần hết cuộc đờ? của g?à, bão tố, lụt lộ?, hạn hán đã xảy ra ở ngay bản làng k?a hay cánh rừng nọ trong huyện Cư MNga, nhưng chưa bao g?ờ xảy ra vớ? bà con sống xung quanh đồ? Cư HLăm.

    Bí ẩn chưa có lờ? g?ả?

    Toàn bộ d?ện tích đồ? Cư HLăm chỉ khoảng hơn chục hécta, toàn bộ gỗ rừng, sản vật và thú hoang của rừng đều nguyên vẹn. Vớ? đà kha? phá, săn bắt như vũ bão những năm 80, 90 của thế kỷ trước, đã có rất nh?ều cánh rừng g?à, rừng nguyên s?nh của vùng Tây Nguyên bị con ngườ? xóa sổ. Xóa đến tận cùng, nguy cơ d?ệt vong nh?ều loà? động vật và gỗ quý đã được báo trước. Rừng ngày một lù? xa con ngườ?, nương rẫy bản làng tấn công vào tận ngọn nguồn, cày sâu vào trong lòng rừng xanh đã và đang dẫn đến những hệ lụy khôn lường về mô? trường.

    G?à làng Y Ruê bên một gốc cây đạ? thụ trên đồ? Cư HLăm.

    Nhưng rừng Cư HLăm nằm cách trung tâm TP Buôn Ma Thuật chỉ hơn 10 km, nằm t?ếp g?áp vớ? tỉnh lộ 8, được bao bọc bở? sự sống của các bản làng, khu dân cưngày một đông đúc đang vươn mình trỗ? dậy, mà rừng thì vẫn còn nguyên vẹn. Có những cây cổ thụ cả chục ngườ? ôm không xuể, những loà? động vật bình yên thỏa thê sả? cánh s?nh trưởng.

    Đồ? Cư HLăm ngoà? sự bảo hộ của thần rừng thần nú?, thì nó còn l?nh th?êng bở? mố? tình loạn luân oan trá? của ha? anh em Đ?n – Hoan. L?nh hồn của họ vẫn ngày đêm bám rừng, sẵn sàng trừng phạt những đứa con không nghe lờ? của mẹ th?ên nh?ên, như ngày xưa họ vì tình yêu mà làm xoay trở đạo lý kh?ến thần l?nh trừng phạt.

    Dẫn tô? đ? lên đồ? Cư HLăm để trả? ngh?ệm cảm g?ác lạc lõng g?ữa chốn u tịch, hoang dã h?ếm có, g?à Y Ruê t?ết lộ về một lờ? g?ả? có thể  “qua mặt” thần l?nh. A? đó trước kh? vào rừng, thì phả? chọn một cá? bóng đ?ện tròn còn nguyên vẹn chôn sâu dướ? gốc cây. Quan sát trong một ngày, thấy bóng đ?ện trồ? lên khỏ? mặt đất, có nghĩa thần l?nh đã chấp nhận cho ngườ? đó vào rừng. Còn bóng đ?ện không nổ? lên, thần l?nh không chịu, anh ta chớ có vào mà gặp ta? họa. Cách hóa g?ả? này, một số ngườ? trong bản đã thực ngh?ệm và đều trô? chảy, không bị lạc trong rừng.

    Lờ? nguyền trên đồ? Cư HLăm cho đến bây g?ờ chưa a? lý g?ả? nổ?, nhưng ở khía cạnh tâm l?nh thì nó đã trở thành sức mạnh cứu rỗ? sự hủy d?ệt rừng xanh từ phía con ngườ?. Ngày xưa, ngườ? ta sợ đến mức không dám đọc đúng tên của ha? anh em Đ?n – Hoan ra.

    Những năm trở lạ? đây, bắt đầu có sự manh nha xâm lấn của con ngườ?. Nh?ều vạt ngô, khoa? xanh mơn mởn trồ? lên mấp mé bìa rừng, có những nương ngô lấn lên tận sườn đồ?. G?à Y Ruê bảo: “Thô? thì để bà con mượn tạm đất rừng để k?ếm chút lương thực cả? th?ện cuộc sống. Họ cũng chỉ dám mon men ở bìa rừng thô? chứ chưa dám xâm phạm đến “hồn th?êng” Cư HLăm đâu”.

    G?à Y Ruê cườ? đầy mãn nguyện, g?à có vốn học thức sâu rộng, h?ện đang g?ữ chức Phó Chủ tịch Hộ? Ngườ? cao tuổ? thị trấn Ea Pốc. Trong suy nghĩ của mình, g?à làng luôn h?ểu, đồ? Cư HLăm vẫn còn đó. G?à t?n có một lờ? nguyền mang sức mạnh huyền bí đã đẩy lù? dã tâm hủy d?ệt rừng xanh của loà? ngườ?, nhưng trong t?ềm thức khoa học, g?à khẳng định chắc chắn một đ?ều rằng, bảo vệ đồ? Cư HLăm cũng chính là bảo vệ lá phổ? cho buôn làng, bảo vệ sự sống của chính mình.

    Theo Báo Công an nhân dân

    Link bài gốcLấy link
    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/bi-an-loi-nguyen-sau-moi-tinh-loan-luan-noi-rung-thieng-a15644.html
    Zalo

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

    Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

    Đã tặng:
    Tặng quà tác giả
    BÌNH LUẬN
    Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
    Tin liên quan