+Aa-
    Zalo

    'Dị nhân' 80 năm sống trong rừng

    • DSPL

    (ĐS&PL) - Con cái phương trưởng đề huề nhưng cụ ông 94 tuổi vẫn không chịu sống cùng ai mà lầm lũi ở trong rừng sâu 81 năm nay. Hễ bước chân về phố là ốm nên người trong vùng đã đặt biệt danh cho cụ là "dị nhân người rừng".

    Con cá? phương trưởng đề huề nhưng cụ ông 94 tuổ? vẫn không chịu sống cùng a? mà lầm lũ? ở trong rừng sâu 81 năm nay. Hễ bước chân về phố là ốm nên ngườ? trong vùng đã đặt b?ệt danh cho cụ là "dị nhân ngườ? rừng".

    Thông thường, ông Đ?nh Văn Ưởng (thôn Văn Lâm, xã N?nh Hả?, Hoa Lư, N?nh Bình) chỉ về nhà kh? làm g?ỗ cho vợ rồ? lạ? về rừng. Mớ? đây, ông bị các con ngăn cản quay lạ? rừng bở? năm nay ông đã 94 tuổ?, vừa phả? nhập v?ện vì bị đá đè. 

    Con tra? ông đã g?ấu chìa khóa và bảo ngườ? canh gác, không để ông bỏ trốn vào rừng. Nhưng ông Ưởng phản đố? kịch l?ệt, bỏ ăn uống. Câu duy nhất ông nó? vớ? các con là: "Cho tao về lạ? quê hương tao đ?. Tao nhớ quê hương lắm rồ?".

    Mỗ? lần có ngườ? đến thăm, ông Ưởng thường nằm không nhúc nhích, cũng chả buồn trò chuyện. Nhưng kh? nhắc đến rừng là mắt cụ sáng lên, t?nh thần phấn chấn hơn hẳn. Ông nó?: "Đ? đ?, đ? vào quê hương tao nhé. Ở trong đó thích lắm". Nó? rồ? ông bật dậy và một mực đò? quay trở về "quê hương".

    Bà Đ?nh Thị Sắng, con gá? ông Ưởng, nước mắt ngắn dà? năm nỉ x?n cha đừng đò? vào rừng nữa mà hãy ở lạ? đây để các con chăm sóc nhưng ông không nghe. Sau rồ?, bà Sắng phả? nhượng bộ, đồng ý đưa ông về thăm lạ? rừng. Nhưng bà yêu cầu ông Ưởng phả? hứa là chỉ vào thăm thô?, thăm xong nhất định phả? quay về. Ông Ưởng gật đầu, bật dậy khỏ? g?ường, tìm cây gậy.

    Hang đá nơ? ông Ưởng s?nh sống.

    Suốt đoạn đường trên thuyền đến "quê hương" của ông Ưởng, nh?ều ngườ? tò mò hỏ? bà Sắng: "Sao nghe nó? đợt này "bắt" cụ ở nhà cơ mà? G?ờ lạ? cho cụ vào rừng à?"; ngườ? lạ? hỏ?: "Thế không sợ vào đến đó rồ? cụ cứ ở rịt trong đó thì làm sao?". Bà Sắng đáp lờ?: "Cụ hứa rồ?. Cụ đồng ý chỉ vào thăm rồ? về thô?".

    Trờ? cuố? hạ nắng như đổ lửa. Vậy mà ngồ? trên thuyền ông Ưởng không ngừng ngâm thơ rồ? kể chuyện cuộc sống hoang dã nơ? rừng sâu cho mọ? ngườ? nghe. Hỏ? cụ có mệt không thì cụ lắc đầu bảo rằng: "Không. Phấn khở? lắm. Vào "quê hương" a? lạ? mệt bao g?ờ".

    Ở quê, mỗ? kh? nhắc đến ông ngườ? ta thường gọ? trêu là "dị nhân ngườ? rừng", còn các con thì vẫn than thở rằng ông có số "g?ờ? đày". V?ệc ông Ưởng gắn bó cả đờ? vớ? rừng sâu ban đầu cũng có lý do.

    Năm 13 tuổ?, ông bị lính Pháp bắt đ? phu. Sau một năm khổ sa?, ông trốn vào rừng sâu. Thấy lính Pháp truy lùng gắt gao, ông ở rịt trong rừng luôn. Mấy năm sau mớ? dám trở về nhà thăm bố mẹ. Ông Ưởng về nhà cũng chỉ mắt trước mắt sau, b?ết tình hình của những ngườ? thân rồ? lạ? quay về rừng sâu.

    Ban đầu ngườ? nhà gàn rất nh?ều, a? cũng nó? "sóng g?ó" qua rồ? cứ v?ệc ở nhà thô? đừng vào lạ? đó nữa. Song ông không chịu, mọ? suy nghĩ lúc nào cũng chỉ hướng về rừng, về những hang đá và những rặng cây đã tự tay g?eo trồng, chăm bón.

    Sau này đến tuổ? lập g?a đình, bố mẹ bắt ông về lấy vợ vớ? hy vọng có vợ con sẽ g?úp ông quên đ? nỗ? nhớ rừng và chấp nhận trở về cuộc sống của một ngườ? bình thường. Nhưng lấy vợ xong, mớ? qua tố? động phòng thì ngay hôm sau ông Ưởng lạ? khăn gó? về "quê hương".

    Ông nó? vớ? vợ: "Tô? không thể sống th?ếu "quê hương" được đâu. Cô đồng ý theo tô? vào rừng thì chúng ta cùng chung sống ở đó". Ngườ? vợ nước mắt ngắn dà? nhưng cũng buộc phả? chấp nhận bở? bà không muốn mang t?ếng vừa lấy chồng mà đã bị bỏ rơ?. Nhưng sống vớ? chồng được một thờ? g?an ngắn, bà không thể chịu đựng được cuộc sống quá hoang dã ăn hang ở lỗ, muỗ? đốt khắp ngườ?, cá? gì cũng th?ếu nên đã phả? khăn gó? về lạ? quê.

    Dù có vợ mớ? cướ? nhưng th? thoảng lắm ông Ưởng mớ? lạ? chèo thuyền về thăm vợ. Hoặc nh?ều kh? g?a đình phả? có công có v?ệc gì không đừng được thì ông mớ? chịu rờ? "quê hương" và? ngày.

    13 tuổ?, ông bắt đầu cuộc sống của một "Tazan" và đến nay đã 94 tuổ?. Hơn 80 năm sống trong rừng sâu, mọ? thứ s?nh hoạt hằng ngày đều do ông tự k?ếm. Lúa thì trồng trên nú?, rau rừng và cá dướ? sông. "Cơ ngơ?" mà ông kha? hoang được là những vạt rừng ngút ngát hoa trá?, na, ổ?, dâu da xoan, nhãn... Những thứ đó ông Ưởng không bán mà đem về ch?a cho con cháu hoặc những ngườ? lá? thuyền trên sông vào khu du lịch. A? đến ông cũng mờ? hoa thơm, trá? ngọt. Kh? về lạ? có quà mang theo.

    Hằng ngày ông Ưởng thức dậy từ tờ mờ sáng, trèo lên các bậc nú? để ươm thêm cây. Đô? kh? lạ? bê những tảng đá xanh to để xây "nhà". Có vào "quê hương" của ông mớ? thấy được sự kỳ công và tình yêu mà ông dành cho những cá? hang của mình. Xây "nhà" cũng là một thứ đam mê của ông. Lúc còn trẻ, sức khỏe dẻo da?, ông Ưởng rất thích công v?ệc khám phá địa đ?ểm đẹp để dựng "nhà".

    "Nhà" của ông chính là những cá? hang rộng, phía trên hở để không khí lọt vào. Phía dướ? là những vạt đá to và phẳng để làm g?ường. Bước chân vào đây sẽ có cảm g?ác như đang chu? vào phòng đ?ều hòa mát lạnh. Nhưng sau này kh? thấy ông tuổ? đã cao, các con đã cùng nhau xây cho ông một căn nhà nhỏ phía bìa rừng để có nơ? tránh mưa, tránh bão.

    Một mình sống trong rừng sâu, ông Ưởng đã "bao phen mon men vào cửa tử, nhưng rồ? chưa tớ? số nên lạ? bị đuổ? ra". Để m?nh chứng cho lờ? của cha mình, bà Sắng kể lạ?: "Số cụ nhà tô? lạ lắm. Hình như ông trờ? cho sống để đày thêm thì phả?. Có những lần tưởng chết mườ? mươ? rồ? mà vẫn qua được. Lần gần đây nhất, cụ đ? lên nú?, bị hòn đá xanh to rơ? vào chân không g?ãy ra được. Cụ phả? nằm bất động ở đó mấy ngày mớ? có ngườ? đ? rừng phát h?ện. Kh? ngườ? ta cứu được thì cụ đã ngất vì đó?, còn phần chân bị đá đè đã thố? và có g?ò? bò".

    Lần khác, theo lờ? kể của bác Sắng, ông Ưởng bị rơ? từ trên vách nú? xuống vực. Khắp ngườ? nham nhở, trầy xước nhưng cũng không làm sao. Trong lần đ? vần đá về xây "nhà", ông bị tảng đá đè ngang ngực. Sau này có một ngườ? làng vào x?n hoa quả, mớ? phát h?ện ông nằm ở đó nên hô hoán mọ? ngườ? vào cứu. Lần đó ông phả? nằm v?ện mất 5 ngày.

    Ông Ưởng trên đường về "quê hương".

    Lần nằm v?ện đó, vì nhớ rừng quay quắt ông rút cả ống truyền dịch rồ? len lén trốn con để "mò" về rừng. Ông cườ? bảo: "Có làm sao đâu. Vào đến rừng là mọ? bệnh tật t?êu tan hết. Đ? trồng cây, đ? bắt cá, há? quả là khỏe ngay mà". Trờ? phú cho ông có được sức khỏe d?ệu kỳ, 94 tuổ? nhưng g?ọng hát vẫn ngân vang. 

    Thăm "quê hương" xong, bà Sắng nó? vớ? cha là đã đến g?ờ về. Lần này ông Ưởng không năn nỉ, cũng không có hành động "ngoan cố" nào. Ông chống gậy theo con gá?. Chốc chốc ngoá? lạ? nhìn căn nhà nhỏ, những cá? hang và bạt rừng. 

    Theo Cảnh sát toàn cầu

    Link bài gốcLấy link
    https://doisongphapluat.nguoiduatin.vn/dspl/di-nhan-80-nam-song-trong-rung-a1411.html
    Zalo

    Cảm ơn bạn đã quan tâm đến nội dung trên.

    Hãy tặng sao để tiếp thêm động lực cho tác giả có những bài viết hay hơn nữa.

    Đã tặng:
    Tặng quà tác giả
    BÌNH LUẬN
    Bình luận sẽ được xét duyệt trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.